Nhạc Lý là gì ? - Nhạc lý cho Guitar (Bài 1)

 Tại sao bạn nên học Nhạc lý

    Có những nghệ sĩ guitar đẳng cấp thế giới nhưng chỉ biết chút ít về nhạc lý. Những giải thích về lý thuyết trên sách và trên mạng đã lỗi thời - hoặc tệ hơn, được viết bởi những người không hiểu gì. Vì thế, nhiều người chơi mới đã bỏ lỡ những kiến thức quan trọng.

Học nhạc lý không phải sự lựa chọn, mà nó là cần thiết !

Tất cả các nhạc sĩ đều phải học nhạc lý để hiểu cách thức hoạt động của âm nhạc. Những kiến thức này có thể là những kiến thức tiêu chuẩn hoặc những quan sát không chính thức của chính người chơi. Ngay khi một người bắt đầu chơi với các nhạc sĩ khác và tiếp xúc với thế giới âm nhạc, việc hiểu hệ thống chính thức của nhạc lý sẽ trở nên hữu ích. Việc tìm hiểu hệ thống này cũng nhanh hơn nhiều vì nó đã tồn tại và được phát triển qua rất nhiều thế hệ. Tại sao bạn lại tự phát minh ra nhạc lý riêng cho mình khi nó đã được khám phá?

Âm nhạc là gì?


    Âm nhạc là sự sắp xếp có chủ đích của âm thanh. Âm thanh có thể được sắp xếp để trở nên dễ chịu hoặc đáng sợ, và bất cứ điều gì theo ý muốn của người tạo ra  chúng.

Và sau đây là 6 Yếu tố quan trọng tạo nên âm nhạc:
  • Cao độ (Pitch)
  • Nhịp điệu (Rhythm)
  • Hòa âm (Harmony)
  • Giai điệu (Melody)
  • Âm sắc (Timbre)
  • Cường độ (Dynamics)

Cao độ


    Cao độ (Pitch) là độ cao hoặc thấp tương đối của âm thanh. Nếu bạn chơi dây A mở , nó sẽ tạo ra âm vực thấp. Nếu bạn nhấn dây ở phím 12, đó là âm vực cao hơn. 
    Hầu hết các nhạc sĩ đồng ý rằng bất kỳ nốt nhạc nào sẽ đại diện cho một cao độ vật lý. Trên guitar, “nốt La” ở phím đàn II của dây Sol sẽ tạo ra độ rung 440hz (tức là 440 chu kỳ mỗi giây). Nếu bạn chơi La và sau đó nghe nốt đó quá cao hoặc quá thấp so với 440hz thì bạn đang lạc giọng.

Nhịp


    Nhịp điệu (Rhythm) là sự tổ chức của âm nhạc dựa trên thời gian, hay nói cách khác, nhịp là đơn vị cơ bản của âm nhạc dựa trên thời gian. 
    Một số nhịp điệu chứa cao độ (chẳng hạn như guitar được gảy), nhưng các âm thanh khác phức tạp và không được coi là cao độ. Hãy tưởng tượng hai khối gỗ va vào nhau. Âm thanh có vẻ cao hoặc thấp, nhưng hầu hết mọi người không nghe thấy nó như một nốt nhạc. 
    Các nhạc sĩ chơi nhịp điệu cùng với một nhịp, được gọi là nhịp độ, được biểu thị bằng thuật ngữ nhịp mỗi phút (BPM). Một nhạc sĩ chơi với nhịp độ 100BPM sẽ chỉ chơi những nhịp điệu phù hợp với nhịp độ đó. Ví dụ, anh ấy có thể chơi một lần cho mỗi hai nhịp hoặc hai lần cho mỗi nhịp. Sau này được gọi là chia nhỏ: các nhịp được chia thành các phần bằng nhau.

Hòa âm

    Hòa âm (Harmony) là âm thanh của nhiều cao độ vang lên cùng nhau. Bằng cách kết hợp các cao độ, chúng ta có thể tạo ra âm thanh với các tâm trạng khác nhau. 
    Hãy thử chơi một hợp âm trưởng, và sau đó là một hợp âm thứ; cả hai đều giống nhau nhưng chúng có tâm trạng rất khác nhau. 
    Một bản hòa âm càng có nhiều nốt thì nó càng phức tạp. Tất cả các cao độ được chơi cùng nhau sẽ góp phần tạo nên sự hài hòa. Nếu bạn chơi nốt Đô, và tôi chơi nốt Mi, và người khác hát nốt Sol, chúng ta sẽ tạo ra một hòa âm Đô trưởng.

Giai Điệu


    Giai điệu (Melody) là một loạt các cao độ. Chúng mở ra theo thời gian để kể một câu chuyện bằng âm nhạc. Trong một bài hát, giai điệu là phần mà ca sĩ hát (và phần hòa âm là trong ít nhất một nhạc cụ khác). 
    Giai điệu là một trong những yếu tố quan trọng nhất làm cho âm nhạc trở nên đáng nhớ. Hầu hết mọi người sẽ không nhớ chính xác âm thanh của một hợp âm và hòa thanh, nhưng không ai quên một giai điệu hay.

Âm sắc


    Âm sắc (Timbre) là cái "chất" tạo nên âm thanh độc đáo của một nốt nhạc. Hãy tưởng tượng rằng bạn đang nghe ai đó chơi một nốt trên guitar và sau đó họ hát to cùng một nốt đó. Nếu bạn bị bịt mắt, bạn có thể dễ dàng nhận ra âm thanh mà cây đàn tạo ra. 
    Ngoài nhịp điệu và cao độ, mỗi âm thanh âm nhạc sẽ có đặc điểm riêng do âm sắc của nhạc cụ và người chơi nhạc cụ.

Cường độ

    Cường độ (Dynamics) đề cập đến độ lớn hoặc độ mềm của âm nhạc. 
    Năm 1791, nhà soạn nhạc cổ điển Joseph Haydn đã sáng tác một bản giao hưởng mà ngày nay được gọi là “Bản giao hưởng bất ngờ”. Bản nhạc bắt đầu như một lời thì thầm nhẹ nhàng. Người nghe ở mép chỗ ngồi, khó có thể nghe thấy. Đột nhiên, cả dàn nhạc cùng chơi một hợp âm rất lớn, gây sốc cho những khán giả đầu tiên chứng kiến bản giao hưởng. Đây là một ví dụ ban đầu về một trò đùa âm nhạc; Haydn có thể đã cười một mình suốt quãng đường về nhà. Mặc dù âm lượng của âm nhạc ngày nay ít thay đổi hơn, nhưng việc động lại ấn tượng vẫn rất quan trọng.

Ratings:

Mới hơn Cũ hơn
Nhận tài liệu và Khóa học Guitar miễn phí!